“…Chị cứ thưa dần gọi điện về cho chồng, chị biết mình đã thay đổi. Và rồi như một lẽ tất yếu, sau 7 năm xuất khẩu lao động xa chồng, chị ngã vào vòng tay ông chủ của mình…”

Vào những năm 2005, việc xuất khẩu lao động là cơ hội đổi đời của những hộ nghèo như gia đình chị. Xuất thân thôn quê, hai anh chị đều là công nhân nhà máy tại một xã vùng xa, đến khi nhà máy giải thể, anh chị một nách xách con ra thành phố kiếm sống với đủ thứ nghề. Dù chăm chỉ vất vả cũng không lại được cái nghèo khó cứ đeo bám, lúc đó chị cũng tin vào sự cố gắng nỗ lực sẽ theo đổi cuộc sống gia đình chị…

Nhưng thực tế anh chị đều chỉ học hết phổ thông, công việc đòi hỏi bằng cấp và vốn liếng đều không đến lượt anh chị. Thế rồi qua sự giới thiệu của người quen về cơ hội xuất khẩu lao động ở trời tây, anh chị cùng bố mẹ vay tiền ở quê, lo cho chị một suất đi Malaysia. Họ tự an ủi nhau coi đây là cơ hội trời cho.

Năm đó bé Vân con chị mới 4 tuổi, nó cứ gào khóc trong vòng tay anh khi chị bước theo đoàn ra phòng chờ. Anh nắm tay chị dặn dò chăm sóc sức khoẻ, anh sẽ chăm con gái tốt chờ chị về. Thời gian đầu mới sang chị nhớ con da diết, chị làm tăng ca ngày đêm những mong tích cóp đều đặn gửi về cho chồng trả nợ.

loading...

Hai năm đầu đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) chị không dám ăn tiêu, cuộc sống của phụ nữ xa nhà nhiều khi khiến chị gục ngã, không còn vòng tay chồng, không còn sự chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ của anh, cuộc sống cứ lạnh lẽo với ngày hai bữa cơm. Giữa cái cảnh đàn ông xa vợ đàn bà xa chồng khiến con người ta cô đơn đến tột độ.

Sang đến năm thứ 3 một vài người đi cùng chị bắt đầu cặp kè với nhau, họ vẫn quan tâm và gửi tiền về cho gia đình nhưng họ sợ cô đơn, sự thiếu thốn về cả thể xác và tinh thần đẩy họ lại với nhau. Chị còn trẻ, chị mới gần 30 tuổi đầu và hãy còn xinh đẹp, chị cũng có những khao khát yêu đương và cũng không ít những người đàn ông nơi đất khách muốn được “bầu bạn” với chị, đã không biết bao đêm chị phải trùm chăn lại để ngăn cho mình nghe thấy tiếng động lạ từ phòng bên cạnh. Chị phải lôi hình chồng con ra ngắm cho vơi bớt nỗi nhớ.

Cũng trong thời gian này nhờ chăm chỉ làm việc ngày đêm, chị đã gom được số tiền khá lớn đủ để chồng chị trả nợ và lo việc học hành cho con. Sang đến năm cuối cùng của thời gian XKLĐ, chị đã có một cuộc sống no đủ hơn rất nhiều so với khi xưa chị mơ ước.

Hết 5 năm xuất khẩu lao động, được động viên của chồng và gia đình, chị quyết xin Visa ở lại thêm 2 năm nữa. Trong một lần đứng máy, bất cẩn chị bị ngã gãy chân đau điếng, chính Chen – ông chủ người Malaysia đã đưa chị đến phòng khám và lo liệu thuốc men như vậy.

Người đàn ông ngoài 50 góa vợ tỏ ra săn đón và yêu chiều chị, sau khi bình phục chị được tạo điều kiện làm việc tốt nhất và được hỗ trợ cả chỗ ở mới, điều mà chưa có người công nhân nước ngoài nào được ưu tiên trước đó. Sự lịch thiệp và giàu có của người đàn ông từng trải khiến cho cuộc sống hơn 5 năm xa nhà, xa hơi ấm của người đàn ông ấm áp hơn.

Thế rồi chị cứ thưa dần gọi điện về cho chồng, cũng không hỏi han nhiều đến việc học hành của cô con gái đang học cấp 1, chị biết mình đã thay đổi, sự ích kỷ trong những năm tháng một mình bươn chải cứ ngày một lớn dần. Và rồi như một lẽ tất yếu, sau 7 năm xuất khẩu lao động xa chồng, chị ngã vào vòng tay ông chủ của mình.

Chị không nhớ nổi cảm giác hạnh phúc của mình khi lần đầu được sống trong ngôi biệt thự rộng hơn 500m2 của ông Chen, nơi nào cũng được khảm nạm sơn son thiếp vàng lấp lánh, đó là một thế giới hoàn toàn xa lạ với cuộc sống trước kia của chị. Đã bao đêm chị dặn lòng, trong suốt 7 năm chị đã gửi về cho chồng con một số tiền đủ để anh có thể kinh doanh và nuôi con, chị đối với gia đình nhỏ của mình coi như đã tận lực đến cùng.

Bằng một cuộc điện thoại đẫm nước mắt, chị đã cắt đứt với anh, con và cả người thân ở Việt Nam, chị bảo anh quên chị đi, chị đã có hạnh phúc mới và sẽ không về nữa. Chị những tưởng với người chồng mới của mình sẽ là bến đỗ cuối cùng nhưng cuộc đời chị lại không học được chữ ngờ.

Sau hơn 2 năm chung sống, ông ta đuổi chị ra đường và dắt về một cô gái trẻ đẹp hơn chị. Cay đắng ngậm ngùi, kiện cáo không thành, chị phải dọn ra ngoài sống với một chút tiền nhỏ tích cóp được trong thời gian làm “bà chủ”. Cuộc sống lại quay về với cảnh làm thuê làm mướn, cực chẳng đã sau hơn 3 năm bươn chải bên ngoài, chị về Việt Nam. Chị nhớ mang máng mình đã rời quê hương có đến hơn 10 năm xa xứ.

Ngày chị về Hà Nội mưa tầm tã, nước mưa hòa vào nước mắt chị mặn chát…

Phương Trinh

BÌNH LUẬN, Ý KIẾN CỦA BẠN

Viết bình luận của bạn
Tên của bạn