Advertisement
Advertisement
Bản tin người Việt

Người mẹ ruột nhẫn tâm lừa bán con gái 15 tuổi vào nhà chứa ở Malaysia

Advertisement

Sau 3 tháng tủi nhục phải sống và làm việc trong một quán bar “đèn mờ”, hàng chục lần bị ép “đi khách”, bị ép “cắn” thuốc lắc phục vụ trong vũ trường, khi được lực lượng cảnh sát Malaysia giải thoát trở về, Duyên cay đắng tố cáo bị chính người mẹ lừa gạt đưa bán sang nước ngoài…

Người mẹ ruột nhẫn tâm lừa bán con gái 15 tuổi vào nhà chứa ở Malaysia
Người mẹ ruột nhẫn tâm lừa bán con gái 15 tuổi vào nhà chứa ở Malaysia

Trở về từ “địa ngục”

Trần Thị Duyên (15 tuổi, ngụ phường Bình Thắng, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương) ngồi bên cạnh bà ngoại, chốc chốc lại đan chặt mười ngón tay vào nhau không giấu được vẻ sợ hãi, lo lắng. Duyên khẽ cúi đầu, giọng run run thuật lại:

“Em không nhớ rõ ngày nào, chỉ nhớ khoảng cuối tháng 4/2016, mẹ chở em cùng bà ngoại đi chùa cầu an. Khi xe máy của bà ngoại đi trước vừa sang bên kia đường, mẹ không chạy theo mà chở em rẽ sang đường khác.

Dọc đường đi, mẹ nói “ba Trung (cha dượng của Duyên – PV) sắp ra tù rồi, sợ khi về ổng sẽ tìm mẹ con mình quấy quá. Thôi con cùng mẹ sang Malaysia xin vào làm trong nhà hàng, bên đó có bạn của mẹ sẽ cùng hợp tác làm ăn, kiếm tiền dễ lắm. Đợi kiếm được nhiều tiền sẽ gửi về cho bà ngoại”. Khi nghe mẹ nói cha dượng về thì em sợ lắm nên gật đầu đi theo mẹ”.

loading...

Cô bé cho hay, ngay ngày đầu tiên đặt chân lên nước bạn, Duyên bị mẹ đưa vào một quán bar chứ không phải hàng ăn như lời mẹ nói. Công việc em phải làm cũng không phải nhân viên bưng bê hay phụ bếp.

“Chủ quán bar đó nói mẹ đã bán em cho họ nên giờ em phải làm việc để trả nợ. Ban ngày em cùng những chị gái khác cũng là người Việt Nam sang làm việc được ăn ngủ tại quán, còn ban đêm từ 9h tối đến 3h sáng phải làm phục vụ tại quầy…”, Duyên kể.

Cô bé thuật lại, công việc Duyên phải làm mỗi đêm là trang điểm đậm, ăn mặc hở hang, ngồi trò chuyện và rót bia cho khách. Nếu khách có những hành động quá trớn cũng phải chịu đựng, nếu không sẽ bị đánh đòn.

Duyên chưa hết sợ hãi hồi ức: “Vì không quen với tiếng nhạc ầm ầm nên khi mới làm việc em rất sợ hãi. Em đã tìm cách để gặp mẹ nhưng không được, cũng không dám khóc vì sợ bị đánh… Làm phục vụ được một ngày thì chủ quán ép em phải “đi khách”.

Hình ảnh có liên quan
Hình minh họa

Dù em khóc lóc van xin nhưng không ai nghe, cũng không có cách chạy trốn vì không thể có giấy tờ để về Việt Nam. Em phải nhắm mắt làm theo…”.

Từ lần “đi khách” đầu tiên, cô bé 15 tuổi tiếp tục bị ép phải phục vụ khách thêm hàng chục lần. Duyên ngồi thất thần nhớ lại, vì quá đau đớn và tủi nhục, để quên đi những ê chề và có đủ sức để tiếp khách xuyên đêm, ngày nào cô bé cũng phải theo các “đàn chị” “cắn” thuốc lắc.

Sau 3 tháng phải sống ở chốn “địa ngục trần gian”, trong một đợt lực lượng chức năng Malaysia khám xét quán bar, Duyên cùng những cô gái khác đã bị bắt. Hơn hai tháng trong trại tạm giam, Duyên vì chưa đủ tuổi thành niên nên nhanh chóng được trả lại tự do, bị trục xuất về nước.

Hổ dữ còn không ăn thịt con

Thiếu nữ cay đắng cho hay, em không thể ngờ người mẹ dứt ruột sinh ra mình lại nhẫn tâm đến mức lừa gạt, bán cả con gái cho chủ nhà chứa.

Cô bé nghẹn ngào kể: “Sang đó mẹ làm ở một tiệm massage khác. Tuy không xa nơi em làm nhưng mẹ không một chút quan tâm, bỏ mặc em. Chỉ khi mẹ cần tiền mới đến tìm em và nói ngon ngọt rằng “giữ hộ để gửi về Việt Nam cho bà ngoại”.

Khi em bị bắt, mẹ không một lần đến thăm hay bảo lãnh cho em. Một mình em ở trong trại tạm giam vừa sợ hãi vừa thiếu thốn đủ đường. Đêm nào em cũng khóc… Vì không có giấy tờ, không người thân nên suốt hai tháng trong tù em chỉ có một bộ quần áo duy nhất để mặc. Không có đồ thay, tối em phải cởi ra giặt, sáng mai dù không kịp khô cũng phải mặc lại…”.

Thiếu nữ kể thêm: “Khi em được trả về nước, bà ngoại đến ở sân bay đón thì em mới hay mẹ đã bỏ mặc em cơ cực ở trong trại giam Malaysia để một mình về Việt Nam hơn một tháng trước”.

Ngồi bên cháu, bà ngoại Duyên xót xa kể, từ khi cháu gái “mất tích”, bà đã tìm mọi cách để liên hệ, cuối cùng cũng gọi được cho Duyên qua mạng Internet.

Bà lão nhớ lại: “Biết cháu đang ở Malaysia cùng mẹ nó nhưng không nhắc gì đến công việc, tui nghĩ chắc mẹ con nó sang đó làm việc lương thiện. Đến một ngày, mẹ nó về. Không thấy cháu về cùng, tui gặng hỏi thì mẹ Duyên mới dửng dưng nói: “Duyên bị công an bên đó bắt rồi”.

Nghe nói cháu bị bắt, lòng tui như lửa đốt. Tui chắp tay van xin nó (mẹ Duyên – PV) trở lại bên đó rồi tìm cách bảo lãnh cho cháu về nhưng nó gạt đi nói “từ từ”. Nói xong, nó xách đồ đi về nhà “chồng hờ””.

Bà lão trách con gái: “Nghe đâu cháu tui làm được bao nhiêu tiền nó cũng đưa về cung phụng cho “chồng hờ” hết. Nó tàn nhẫn đến nỗi khi tui gọi điện báo con gái nó đã được thả nhưng cũng không hỏi thăm, không đến sân bay đón con, chỉ một mình tui đi”.

Bà xót xa kể: “Nó nói tui ra khỏi nhà lánh đi chỗ khác, nhưng rồi âm thầm “bắt” cả con gái sang bên kia làm để lấy tiền về cung phụng cho “chồng hờ”. “Hổ dữ còn không ăn thịt con”, tui không ngờ nó ác như vậy, hãm hại cả con mình”.

Hoài Ân

Post Comment