Mẹ ơi! Nơi xứ người con vẫn ổn

Xa nhà cũng là một thử thách, có phải không mẹ? Cuộc sống nơi xứ người đã dạy con nhiều thứ. Con biết, người ta đi là để lớn, đi là để trưởng thành hơn…

Con của mẹ vẫn đang học cách để lớn khôn ở một nơi xứ người, nhưng con biết mẹ vẫn luôn ở bên, và sát cánh bên con.
Con của mẹ vẫn đang học cách để lớn khôn ở một nơi xứ người, nhưng con biết mẹ vẫn luôn ở bên, và sát cánh bên con.

Đã gần hai năm, cô con gái bé bỏng của mẹ tạm xa gia đình để đi xuất khẩu lao động Malaysia và bắt đầu một cuộc sống khác. Con còn nhớ rõ giọt nước mắt trên gương mặt của mẹ khi tạm biệt con đi ra sân bay. Con còn nhớ như in những lời mẹ dặn dò khi sống ở một nơi xa lạ…

Con còn nghe thấy những tiếng thở dài, những trăn trở, bộn bề của mẹ hằng đêm trước lúc con đi. Mẹ sợ con thiếu thốn đủ thứ, mẹ sợ con không tự lo được cho bản thân khi chỉ có một mình, mẹ sợ con không đủ bản lĩnh để chống chọi với những thử thách của cuộc sống nơi xứ người đang đợi con phía trước…

Nhưng con vẫn phải đi, nhà mình nghèo mà mẹ nhỉ, con càng phải cố gắng để các em con có điều kiện đầy đủ hơn, để gánh một phần nào những lo toan vất vả của cha mẹ.

loading...

Mẹ ơi! Con vẫn ổn

Cũng chỉ còn hơn một năm nữa thôi là tròn 3 năm, con được về phép thăm bố mẹ. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ làm con vui sướng biết bao. Có đi xa, con mới thấy trân quý những giờ phút được ở gần gia đình mình…

Con hiểu hơn những lo toan, những yêu thương, những quan tâm của bố mẹ…
Con hiểu hơn những lo toan, những yêu thương, những quan tâm của bố mẹ…

Con xót xa hơn khi nhìn thấy một sợi tóc bạc trên mái đầu ba, thấy buồn lòng hơn trước một nếp nhăn trên gương mặt mẹ… Giữa những bon chen, thị phi của cuộc sống như đang quá chừng vội vã này, chốn dừng chân yên bình nhất chẳng phải gia đình hay sao?

Cuộc sống con nơi xứ người vẫn ổn, mà có vất vả một chút cũng phải gắng vượt qua mẹ ạ. Chỉ là đôi khi nhớ nhà, con thèm được ăn một bữa cơm có đủ gia đình mình do chính tay mẹ nấu, thèm nghe tiếng bố hay trêu đùa con gái mẹ nhanh mà đi lấy chồng đi…

Đôi khi, con cũng chạnh lòng, nhìn người dân nơi đây quây quần bên tổ ấm của mình, con lại nhớ nhà mình đến trào nước mắt…

Mẹ đừng lo!

Xa nhà cũng là một thử thách, có phải không mẹ? Cuộc sống nơi xứ người đã dạy con nhiều thứ. Con biết, người ta đi là để lớn, đi là để trưởng thành hơn…

Nơi xứ người, con biết phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã...
Nơi xứ người, con biết phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã…

Xa nhà, con biết trân trọng hơn tình đồng hương, tình nghĩa bạn bè. Phải sống ở một nơi xứ người thì mới cảm nhận hết niềm hạnh phúc khi bắt gặp một giọng nói quen thuộc của quê ta, mới thấu hiểu được hơi ấm của bạn bè khi không có gia đình bên cạnh.

Xa nhà, con biết phải tự mình đứng dậy khi chẳng may bị gục ngã. Là đủ mạnh mẽ để kiên cường với những chông gai, là không bao giờ cúi đầu trước hai từ “thất bại”, là không bao giờ tự cho phép mình dừng lại trước những khó khăn…

Và con luôn ghi nhớ con sang Malaysia để làm gì? Gia đình là động lực để con bước đi và cũng là tổ ấm giang tay đón con trở về…

Con của mẹ vẫn đang học cách để lớn khôn ở một nơi xứ người, nhưng con biết mẹ vẫn luôn ở bên, và sát cánh bên con. Con sẽ cố gắng với những kì vọng mẹ đặt ở con, mẹ yên tâm, mẹ nhé.

Hoài Thương

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*