Hay là thôi, mình không tha hương nữa

Ai chẳng muốn về quê, nhưng vì cuộc sống, vì miếng cơm manh áo, vì sự tồn tại mà vẫn phải bon chen. Dù có lúc tự nhủ lòng hay là mình không tha hương nữa…

Đi xa rồi thì lại mong muốn được về nhà mà cũng chẳng lý giải được vì sao...
Đi xa rồi thì lại mong muốn được về nhà mà cũng chẳng lý giải được vì sao…

Hay là thôi mình không tha hương nữa
Trở về quê sống cuộc sống yên bình
Cơm rau mắm vẫn đủ đầy ba bữa
Bên gia đình cùng đón những bình minh

Hay là thôi mình không làm người lớn
Mặc thế gian những toan tính nặng nề
Về quê thôi, về theo cha ra ruộng
Rồi nấu cơm cho mẹ đỡ bộn bề

Về quê thôi chiều quê mình đẹp lắm
Cánh đồng xanh trải theo gió rì rào
Và con người cũng chân thành, đằm thắm
Tự trong tâm vẫn thấy rất ngọt ngào

loading...

Thôi bỏ hết, chẳng còn gì vướng bận
Trở về quê sống giản dị đời thường
Xa phố thị ồn ào và tấp nập
Không bao giờ phải là kẻ ly hương.

—Sầu Đông—

Khi ở nhà thì người ta mong được đi xa, đến nơi nào đó cho thỏa chí. Đi xa rồi thì lại mong muốn được về nhà mà cũng chẳng lý giải được vì sao. Chỉ tảng lờ, tại thèm bữa cơm thầy bu biết mấy.  Đó cũng là lúc bạn thấy trân trọng gia đình hơn và thèm quay trở lại ngày thơ bé.

Có những chiều tha hương lòng đắng ngắt.
Vì ngày về còn xa lắm cuối trời kia.
Ước mong sao ngày ấy xích lại gần.
Một vé trở về tuổi thơ tôi năm xưa khờ dại.

Một bài thơ hay của bạn đọc Sầu Đông, chỉ tiếc là nó sẽ buồn cho những ai xa quê đang đọc.

Ngày cuối tuần, chúc bạn đọc có một ngày nghỉ vui vẻ. Và nếu bạn đang ở xa nhà thì hãy gọi điện về thăm gia đình mình nếu có thể.

Thùy Dung

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*