Bố đi xuất khẩu lao động Malaysia, cả gia đình rơi vào cảnh ly tán

Cứ mỗi lần ai đấy hỏi tôi về bố hoặc mẹ, tôi lại có cảm giác thắt lại như ai đấy đang bóp trái tim tôi vỡ vụn thành từng mảnh. Bởi trong tôi vẫn luôn mang cảm giác buồn tủi từ khi bố mẹ ly hôn. Chuyện đã qua một thời gian khá lâu nhưng đối với tôi dường như chỉ mới hôm qua…

Hình minh họa

Quê tôi nghèo lắm, từ khi còn nhỏ tôi đã biết cảm nhận được cái nghèo ấy… Mùa hè thì nắng gắt, đồng ruộng nứt nẻ đến cây cỏ cũng khó sống qua nổi bởi sự khắc nghiệt. Mùa đông thì lạnh đến thấu xương, đến những con vật nuôi như trâu bò…là gia tài lớn nhất của cả nhà cũng phải lăn đùng ra chết.

Mười bốn tuổi đầu nhưng tôi bé lắm, người chỉ có xíu, gầy dơ xương. Mấy chú bác bên nhà tôi gọi tôi là “con cọt” ấy vậy mà tôi đã có thể đảm đương được mọi việc bố mẹ tôi giao, và có thể làm như một người lớn vậy. Bố mẹ tôi đi làm từ sáng sớm, tôi phải dậy sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng cho các em ăn rồi mới đi học, trưa học về vội vã vào nấu cơm cho các em ăn, rồi còn cho mấy con lợn, con gà nữa…

Bố mẹ tôi đi làm cả một ngày trưa không về nhà ăn cơm, chỉ có bữa tối nhà tôi mới đông đủ quay quần bên mâm cơm chỉ vỏn vẹn có mấy con cá với bát canh. Nhưng tiếng cười nói luôn rộn ràng vui vẻ trong bữa ăn. Đối với tôi đấy là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của tôi và cũng như gia đình tôi!

loading...

Đến một ngày, bố tôi bảo: “Mẹ nó à, tôi đi lao động xuất khẩu một chuyến nhé, chứ cứ ở nhà bám trụ cái xứ khỉ ho cò gáy này mãi cũng chả đủ ăn”.

Mẹ tôi nghĩ trầm ngâm một lúc rồi nói “Bố nó ra ngoài một mình vất vả, ăn uống, cơm nước kham khổ sao mà chịu được” giọng mẹ tôi buồn thiu, tôi cũng có thể cảm nhận được nỗi buồn ấy.

Bố tôi trấn an “Sao lại không chịu được, tôi là đàn ông, sống đâu cũng được chứ lo gì…với lại vất vả sao bằng ở quê bám lấy biển, suốt ngày chỉ lênh đênh sóng nước”

Hình minh họa

Bố nói tiếp “Tôi tính rồi, tôi sẽ đi Malaysia vì chi phí ít tiền vốn thôi, tuy lương thấp nhưng nếu chịu khó thì cũng được hơn ở nhà mẹ nó ạ. Đi mấy năm còn kiếm cái nhà cho con nó ở chứ cứ mưa xuống lại dột khắp nơi, tội nó”. Nghe đến đây lòng tôi trĩu lại, thấy có cái gì đó ứ lên ở cổ, ngột ngạt đến khó thở, chỉ ước rằng cuộc sống khấm khá hơn để bố mẹ tôi không còn phải lam lũ nữa.

Ba tháng sau, ngày bố tôi đi Mã Lai cũng đã đến. Từ ngày tôi sinh ra đến bây giờ đây là lần đầu tiên bố tôi phải đi xa đến thế. Trước đây bố tôi đi biển nên xa nhà có ba bốn ngày là cùng bây giờ xa đến ba bốn năm lận, một mình sống bơn chải ở nơi xa xôi xứ người…

Tôi và mẹ đưa bố tôi đi bắt xe để ra sân bay. Đến khi bố tôi chuẩn bị bước lên xe, bố quay lại dặn dò tôi mấy câu “ở nhà cùng mẹ chăm cho các em con nhé…” bất giác nước mắt tôi lăn dài, lăn dài theo bánh xe đưa bố tôi đi xa. Trên đường trở về nhà, hai mẹ con tôi không nói điều gì nữa, các em tôi cũng không hỏi gì thêm. Dường như tất cả đều hiểu được nỗi buồn của nhau…

Mới sang đến xứ người, bố tôi hay gọi về lắm, bố nói công việc cũng không mấy vất vả thì mẹ con chúng tôi đều yên tâm và thầm vui mừng khôn xiết. Chỉ nửa năm sau bố tôi đã gửi về được một số tiền. Tiền ấy nhanh chóng trả cho chú bác mà bố mẹ tôi đã mượn để đóng phí đi Mã Lai và còn dư dả cho chị em tôi đóng học phí.

Cứ thế bố mẹ tôi ước năm sau sẽ xây đựng được một ngôi nhà nho nhỏ nhưng đủ ấm áp đủ để che nắng che mưa. Tất nhiên sẽ không còn bị dột mỗi khi trời mưa gió… Chỉ nghĩ đến bấy nhiêu thôi đủ để làm cho chị em tôi vui và háo hức không tả nổi.

Nhưng cuộc sống đâu đơn giản như mình nghĩ, mình sắp đặt. Được một thời gian bố tôi ít liên lạc về với gia đình lắm. Mới đầu một tuần bố gọi về cho mẹ con chúng tôi một lần, rồi sau dần một tháng một lần và dần thưa hẳn. Sau này có khi mấy tháng bố mới gọi về cho chúng tôi một lần. Tất nhiên cả tiền ăn học của chúng tôi bố không còn bận tâm nữa, và cả ước mơ xây một ngôi nhà nhỏ cũng dần tan biến theo.

Tôi vẫn không hiểu và không biết chuyện gì đã xẩy ra. Nhưng dường như mẹ tôi đã linh cảm được điều gì đó. Giấu đi nỗi buồn, mẹ vẫn luôn tần tảo chạy chợ kiếm tiền cho chị em tôi ăn từng ngày. Mẹ ngày càng tần tảo, vất vả hơn cả khi bố tôi còn ở nhà.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến, những linh cảm không lành của tôi đã đúng phần nào. Đến một hôm tôi vô tình nghe được người ta nói rằng bố tôi đã có người phụ nữ khác bên Mã Lai, người phụ nữ đó cũng đã có con và có gia đình và đã ly hôn… Tôi không tin vào điều mình nghe thấy, mọi thứ như đang quay cuồng trong tôi, tôi luôn miệng lẩm nhẩm “đây không phải sự thật, bố không phải người như thế, tôi không tin…”

Tôi chôn dấu mọi thứ mà tôi nghe được trong lòng, nhưng dường như mẹ tôi đã biết được mọi chuyện, chỉ là mẹ giấu tôi mà thôi. Tôi luôn thấy mẹ hay ngồi thất thần trước nhà ánh mắt nhìn xa xăm theo một hướng vô định. Tôi biết và cảm nhận được những gì mẹ tôi đang đối mặt nhưng tôi không thể làm gì cho mẹ. Thi thoảng tôi nghe được mẹ tôi gọi điện cho bố, khuyên bảo bố về và cũng có lúc còn nghe bố mẹ tôi to tiếng qua điện thoại.

Tôi nhớ ngày trước tuy nghèo nhưng bố mẹ tôi ít cãi vã lắm, thỉnh thoảng cũng có chút to nhỏ nhưng không lâu lại vui vẻ. Nhưng bây giờ tôi lại có cảm giác lo sợ rằng sẽ có điều gì đấy đáng sợ sẽ xảy ra với gia đình nhỏ bé của mình…

Điều tôi lo sợ nhất cũng đã đến. Rồi bố tôi cũng về. Nhưng không phải về để hàn gắn lại gia đình nhỏ bé của chúng tôi mà để cắt đứt những gì còn vướng lại… bố mẹ tôi sẽ li hôn!

Hình minh họa

Chỉ mới vỏn vẹn hai năm xa cách nhưng bố tôi đã thay đổi trở thành một con người hoàn toàn khác xa so với trí nhớ của tôi. Bố bây giờ đã không còn nước da đen rám nắng và bản tính chân chất như trước đây nữa. Tôi nghĩ phải chăng cuộc sống xa hoa đầy chông gai và cám dỗ nơi xứ người có sức mạnh ghê rợn đến như thế.

Nó có thể khiến bố tôi, người đàn ông mà tôi luôn kính trọng trở nên lạ lẫm đến vậy….Và rồi, cuộc li hôn nhanh chóng được giải quyết bởi cả bố lẫn mẹ tôi không một ai còn muốn níu kéo. Mọi thứ sẽ được chia theo sự phán quyết của tòa và tất nhiên bốn chị em tôi cũng được chia…

Mẹ tôi quyết định ra đi, đi khỏi mảnh đất đầy cực khổ đối với mẹ và mang theo hai đứa em của tôi. Tôi ở với bố cùng em trai thứ ba của mình. Dường như chỉ có tôi hiểu rõ nhất rằng chuyện gì đã đang và sẽ xẩy ra với gia đình tôi.

Nhìn hai đưa em mẹ tôi dắt theo, mọi thứ trong tôi vỡ òa, chỉ cần tôi nghĩ đến khi nào tôi mới gặp được em tôi. Tôi sẽ không thể nấu cho nó ăn và dạy cho nó học mỗi tối nữa,và càng không thể nhìn các em lớn từng ngày. Có thể sẽ xa cách mãi mãi…

Tất cả những ý nghĩ ấy khiến tôi nấc nghẹn, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Mấy chị em tôi cứ thế mà ôm nhau khóc, khóc không biết bao lâu, tôi chỉ có thể cảm thấy rằng mắt mình nhòe đi, sưng mọng.

Đến đứa em út chưa hiểu chuyện nhưng thấy chị nó khóc nó cũng nấc nghẹn theo. Bất giác tôi nhìn lên bố mẹ tôi bằng tia hi vọng yếu ớt, ánh mắt tôi cầu xin bố mẹ tôi nghĩ lại đừng bắt chị em tôi phải chia lìa. Nhưng mắt họ ráo hoảnh, khô khốc và dường như họ đều hướng về hai nơi xa xôi nào đấy, nơi đó không có sự tồn tại của chị em tôi…

Hình minh họa

Khi bố tôi đi xuất khẩu lao động, bao nhiêu điều kì vọng và hứa hẹn để đặt chân đến vùng đất xa xôi, vùng đất hứa ấy. Vậy mà chỉ trong thoáng chốc đã tan thành mây khói.

Phải chăng vì cuộc sống mưu sinh Malaysia, vì thực dục và vì những đồng tiền hư ảo mà can tâm phá vỡ hạnh phúc của người khác và của chính bản thân mình. Tại sao ngày đi XKLĐ ai cũng ao ước đổi thay cuộc sống nhưng lại để chính cuộc sống làm đổi thay con người ?

Đi xuất khẩu lao động làm kinh tế vốn không xấu, nhưng dường như chỉ vì chuyện bồ bịch mà người ta sẵn sàng quên đi và phá bỏ hạnh phúc nơi quê nhà. Đi XKLĐ có muôn vàn gian khó, vất vả lắm để kiếm đuợc đồng tiền nhưng hạnh phúc gia đình ở quê nhà cũng quan trọng lắm. Gia đình tôi là một ký ức buồn, và tôi chưa bao giờ quên được.

Khánh Ngân

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*