Bạn im lặng hay chờ ai lên tiếng…

ac

Im lặng có nhiều cách để ta phân biệt với nhu mì, hèn nhát, giấu mặt để hưởng lợi. Lên tiếng cũng không phải là sự hiếu chiến, hòng giành phần thắng về mình…

Bạn im lặng hay chờ ai lên tiếng...
Bạn im lặng hay chờ ai lên tiếng…

Trong cuộc sống chúng ta luôn tồn tại những bài toán khó. Bài toán của cách kiếm tìm và tận hưởng niềm vui, của sự sẻ chia và nhân rộng tình thân ái. Và có một bài toán lớn hơn cả, đó là bài toán của cách cư xử. Có thể gọi cách cư xử với mọi người là bài toán bởi công việc đó không bao giờ là dễ dàng cả.

Trong mọi tình huống con người luôn phải cố gắng có một cách cư xử hoàn hảo và đúng mực nhất, và đôi lúc người ta chọn cách im lặng. Thế nhưng mỗi người lại có một nhận định, một suy nghĩ khác về sự im lặng.

Với Pythagos, ông nghĩ rằng: “Im lặng là mức độ cao nhất của sự khôn ngoan. Ai không biết im lặng là không biết nói.” Còn Martin Luther King Jr lại nghĩ: “Cuộc sống chúng ta bắt đầu chấm dứt trong cái ngày mà chúng ta giữ im lặng trước những vấn đề hệ trọng.”

loading...

Trong câu chuyện người tù Trần Thị Vân đang thụ án ở Malaysia, người ta càng phải đặt ra nhiều vấn đề xoay quanh sự lên tiếng và im lặng. Lên tiếng là nói lên tiếng nói của mình, những quan điểm, quyết định trước những tình huống quan trọng. Còn im lặng trong thời điểm hiện tại hoặc ngay cả về sau được coi như một sự tính toán rợn người…

Trong câu nói của Pythagos, ông đề cao sự im lặng. Ông nghĩ im lặng là biểu hiện của một người khôn ngoan. Và với ông, khi người ta biết im lặng là lúc người ấy học được cách nói chuyện, cư xử đúng nhất. Còn Martin, ông như kiêng sợ hai chữ im lặng. Trong suy nghĩ của Martin, im lặng đi liền với sự thiệt thòi, với chấm hết những khi bản thân đang đứng trước vấn đề hệ trọng.

Hai câu nói, hai sự đối lập, thế nhưng họ không hề sai, cả hai đều có lý lẽ đúng của mình, và hơn thế, hai câu nói lại là sự bổ sung hoàn hảo cho nhau, cho cách cư xử của con người. Đó là chúng ta cần im lặng đúng lúc và lên tiếng khi thực sự cần thiết.

Không sai khi nói rằng người biết im lặng là những người khôn ngoan, bởi có khôn ngoan, người ta mới đủ kiên nhẫn để trấn át cả lý trí và tình cảm để không nói ra những lời mà sau này phải hối hận. Im lặng cho con người thời gian để bình tĩnh lại, để suy nghĩ về những chuyện vừa qua, và cho một người sự nể phục của bao người khác.

Dĩ nhiên không phải lúc nào con người cũng có thể im lặng, vẫn có những lúc người ta phải lên tiếng. Lên tiếng vì không hẳn vì quyền lợi của bản thân, mà còn là quyền lợi hợp pháp của những người xung quanh. Lên tiếng còn là một cách thể hiện sự trách nhiệm của mình trước những gì bản thân được biết, được nghe và được thấy.

Im lặng phải phân biệt với nhu mì, hèn nhát, giấu mặt để hưởng lợi. Lên tiếng cũng không phải là sự hiếu chiến, dùng lời lẽ thiếu suy nghĩ để lấp liếm, hòng giành phần thắng về mình. Nhưng người cả đời luôn chỉ biết im lặng trước mọi việc, trông chờ sự phản kháng từ người khác thì mãi mãi không có được sự tin tưởng.

Cuộc đời đó, có bao lâu, mà hững hờ!

Cái gì cũng có hai mặt của nó, người tù oan khốc Trần Thị Vân vẫn đang lặng lẽ khóc từng đêm ở Mã Lai, vẫn còn những người sẵn sàng im lặng để trục lợi trên nỗi đau của người khác. Và vẫn có những người sẵn sàng lên tiếng trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm để bảo vệ lẽ phải, đi tìm công lý cho Vân…

Anh Dũng

1 Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*